Phường Bát Âm của đảng: An đánh xuôi – Mạnh thổi ngược

Kami

     
Phường Bát Âm của đảng bắt đầu loạn nhịp: An đánh xuôi – Mạnh thổi ngược 
       

Thật là không nhịn được cười khi đọc ý kiến của đồng chí Tổng Bí thư đảng CSVN Nông Đức Mạnh, phát biểu tại buổi đồng chí Tổng Bí thư và đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Thái Nguyên tiếp xúc với cử tri tại Công an tỉnh và huyện Phổ Yên để báo cáo kết quả kỳ họp thứ 7 của Quốc hội trên trang VNNet [1]. Theo bản tin có tựa đề “Tổng Bí thư:Quốc hội chưa thông qua dự án lớn là điều bình thường” trong chuyên mục chính trị cho biết, khi trao đổi với cử tri về việc Nghị quyết về xây dựng đường sắt cao tốc Bắc – Nam chưa được Quốc hội thông qua, Tổng Bí thư nêu rõ, một trong những mục tiêu quan trọng của thời kỳ quá độ lên CNXH là xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN dưới sự lãnh đạo của Đảng.

Tổng Bí thư đã khẳng định: (trích) ” Bộ máy Nhà nước ở Việt Nam không hoạt động theo nguyên tắc tam quyền phân lập mà có sự phân định nhiệm vụ, hoạt động thống nhất dưới sự lãnh đạo của Đảng “.

Như chúng ta đã biết, cùng vào thời gian này chỉ trước đó có 2 ngày, ngày 24/6/2010 cũng trên trang tin VNNet này có đăng bài phỏng vấn quan trọng của ông Nguyễn Văn An, cựu Chủ tịch Quốc hội Việt nam về việc sửa đổi Hiến pháp [2]. Khi nói về vấn đề phân công và kiểm soát quyền lực nhà nước, Chủ tịch Nguyễn văn An đã phân tích cho thấy việc  phân công phải hướng tới cân bằng tương đối, phải rõ ràng, rành mạch. Kiểm soát phải có chế tài, phải chặt chẽ, hiệu lực, vì phân công phải cân bằng thì mới có khả năng kiểm soát hiệu lực, sự kiểm soát hiệu lực nằm ngay trong sự phân công công bằng và tất cả những cái đó nhằm phòng ngừa sự lạm quyền và thoái hóa quyền lực, chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu và cơ hội trong hệ thống chính trị.

Đó là tính ưu việt của chế độ cộng hòa hay dân chủ cộng hòa hơn hẳn chế độ quân chủ, vì quyền lực dưới thể chế cộng hòa không tập trung vào một người hay một lực lượng,  một cơ quan nào, mà được phân công tương đối cân bằng cho ba cơ quan: Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp (Quốc hội – Chính phủ – Tòa án): Quốc hội là cơ quan lập pháp cao nhất, Chính phủ là cơ quan hành pháp cao nhất, và Tòa án là cơ quan xét xử cao nhất. Chủ tịch Nguyên Văn An nhấn mạnh (trích):

Nhìn lại lịch sử của thể chế quân chủ cho thấy, quyền lực tập trung vào nhà Vua, mà quyền lực bao giờ cũng có xu hướng lạm quyền, thoái hóa… Do đó mà triều đại nào lên, lúc đầu thường là được lòng người, sau lại thoái hóa, lại bị triều đại sau thay thế. Những sự thay thế đó thường diễn ra khi triều đại cũ đã quá thối nát, quá cản trở sự phát triển của xã hội và thường bị thay thế bằng bạo lực.

Chính vì thế mà thể chế cộng hòa hay dân chủ cộng hòa đã áp dụng sự phân công cân bằng và kiểm soát quyền lực để chống độc quyền, hạn chế sự lạm quyền và khi cần thì thay thế ê kíp cầm quyền một cách chủ động, kịp thời, thông qua tranh cử nghị viện “.

           

              Ban đầu thì còn ăn ý, bây giờ thì đảng bắt đầu chơi loạn cào cào

Mặc dù về mặt thực tế thì đổng chí TBT Nông Đức Mạnh nói không sai, vì quyền lực nhà nước cao nhất hiện nay ở Việt nam hiện nay hoàn toàn đang nằm trong tay Ban lãnh đạo đảng CSVN, nhưng cần phải hiểu rằng điều này chỉ được phép hiểu ngầm với nhau kể cả trong nội bộ đảng CSVN và ngay cả toàn dân . Nhưng tuyệt đối không được công khai phát biểu, nhất là chỗ đông người và đặc biệt ở cương vị TBT như đồng chí Nông Đức Mạnh là một điều cấm kỵ. Bởi vì nói như vậy là vi phạm Hiến pháp, luật pháp cao nhất của nhà nước,  Hiến pháp nước CHXHCN Việt nam đã khẳng định tại Điều 83-Chương V là “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập pháp”, chứ luật pháp nào quy định cho phép đảng CSVN được lãnh đạo Quốc hội?

Hình như từ trước đến nay, các cán bộ lãnh đạo cao cấp của đảng và chính quyền Việt nam họ quen với kiểu sử dụng luật “rừng” theo kiểu “luật là tao, tao là luật”, nên họ thản nhiên phát biểu những điều vi hiến một cách công khai. Mấy bữa trước thì ông Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng, hôm nay lại được thêm ông TBT Nông Đức Mạnh. Là lãnh đạo cao cấp mà họ ăn nói hàm hồ, không có chút kiến thức về quản lý nhà nước và về luật pháp, bạ đâu nói đấy không sợ ai người ta cười cho vì nói đến đâu là lòi cái dốt ra đến đó. Vậy mà vẫn công nhiên tồn tại, cả một đất nước tự hào là có IQ cao mà không ai dám mở miệng phê phán, nhắc nhở vì sợ.

Được biết giữa TBT Nông Đức Mạnh và ông Nguyễn Văn An có những điểm tương đồng rất lý thú, hai ông cùng từng là lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN, cùng từng là Ủy viên Bộ Chính trị, cùng từng là Chủ tịch Quốc hội và cùng từng học tập ở Trường đảng cao cấp Nguyễn Ái Quốc và cùng phải tuân thủ nghiêm ngặt điều lệ của đảng CSVN theo quy định. Vậy lý do gì giữa hai ông cán bộ lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN lại có các quan điểm hoàn toàn trái ngược nhau như vậy? Không cần phải bình luận thêm chúng ta cũng hiểu ai nói đúng và ai nói sai.

                

Nếu ở trong một phường bát âm chuyên đi thổi kèn phục vụ đám ma mà có chuyện như thế người ta gọi là “Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” mỗi ông một phách. Trong cái bối cảnh chính trị trong nước đang tang gia bối rối, nước sôi lửa bỏng sau cú bị Quốc hội chơi xỏ đã bác bỏ đại Dự án ĐSCT, coi chủ trương của đảng không là cái gì làm cho ban nhạc bát âm của đảng  xem ra càng bối rối tợn. Ông Nguyễn Văn An vốn là tay “chống” nay đổi mới phong cách cứ theo đúng bài bản, theo đúng luật mà chơi cho vừa lòng tang chủ bởi “Sống dầu đèn – Chết kèn trống”.

Còn ông Nông Đức Mạnh chuyên thổi kèn tí te, te tí theo kiểu nhạc “rừng”, bất kể bài bản, bất kể nhịp phách không quan tâm gì đến nhạc nhẽo, nay thấy tình hình nghe có vẻ thất thế, ông thợ kèn Mạnh sợ mất nghề kiếm ăn mới vội nói toạc móng heo cho thiên hạ biết ngón nghề bịp bợm của Phường Bát Âm của đảng từ xưa đến nay. Đó là Phường Bát Âm của đảng vốn xưa nay chơi không cần nhạc, không cần bài bản hay làn điệu mà các nhạc công không nghề nhạc cứ thi nhau thổi rống lên, gõ lung tung bất tuân quy luật, kiểu đó ông kèn Nông Đức Mạnh nói với các tang chủ gọi là “bất cần tam quyền phân lập”

Cứ kiểu này có lẽ phải sớm giải tán ban nhạc mới ổn, không thì lại có đánh nhau to. Như vậy thế thì còn gọi gì là đồng chí hướng, đồng tư tưởng hay  là đồng đảng nữa? Lần này về Hà nội, Ban Bí thư cần xắp xếp bố trí cho hai ông Nông Đức Mạnh và Nguyễn Văn An gặp nhau để trao đổi và thống nhất lại quan điểm. Bởi vì theo định nghĩa đảng chính trị là tổ chức tập hợp các cá nhân có đồng chí hướng và quan điểm chính trị, do vậy nếu để tình trạng này thì nghe không ổn, có lẽ phải tách đảng CSVN ra làm hai cho phù hợp với xu hướng của từng nhóm vốn đang không đồng nhất.

Đảng CSVN là một đảng chính trị mang danh là kiệt xuất, là tổ chức đảng chính trị duy nhất lãnh đạo đất nước, được ví như là người cầm lái cho con tàu Việt nam đang hướng về tương lai để tiến lên phía trước. Vậy mà tổ lái đại diện cho toàn thể nhân dân Việt nam hơn 80 năm tuổi đời, mà đến giờ phút này còn mỗi ông một phách, kiểu ông lái chính thì bảo (rẽ) phải, ông lái phụ lại bảo (rẽ) trái thì không hiểu các ông sẽ đưa con tàu Việt nam về đâu.

Đúng là người ta bảo đảng CSVN lấy Chủ nghĩa xã hội (CNXH) là định hướng, mà CNXH là chữ viết tắt của câu “Cả nước xuống hố”, câu đó cũng không oan cho những ai đã và đang gửi gắm tính mạng cho con tàu mà tổ lái của đảng đang nhắm mắt lao về phía trước để đưa cả nước lao xuống hố.

27/6/2010

———
Ghi chú:
[1]http://vietnamnet.vn/chinhtri/201006/Quoc-hoi-chua-thong-qua-du-an-lon-la-dieu-binh-thuong-918500/
[2]http://www.tuanvietnam.net/2010-06-24-cuu-chu-tich-quoc-hoi-ban-viec-sua-hien-phap

© Kami 2010

About these ads

12 responses to this post.

  1. [...] bởi Ngạo Nghễ on 27/06/2010 Phường Bát Âm của đảng: An đánh xuôi – Mạnh thổi ngược    [...]

    Trả lời

  2. Posted by U 50 on 29.06.2010 at 02:19

    Bọn người vô học nên vậy đó, bùn cho VN

    Trả lời

  3. Posted by kami on 01.07.2010 at 02:50

  4. [...] Vì sao ư, bởi vì  Tổng Bí thư đã khẳng định (VNN)  (trích) ” Bộ máy Nhà nước ở Việt Nam không hoạt động theo nguyên tắc tam quyền phân lập mà có sự phân định nhiệm vụ, hoạt động thống nhất dưới sự lãnh đạo của Đảng . Mấy đồng chí bên boxitvn không thuộc bài rùi. Xem thêm ở đây Phường Bát Âm của đảng: An đánh xuôi – Mạnh thổi ngược (Kami) [...]

    Trả lời

  5. [...] Vì sao ư, bởi vì  Tổng Bí thư đã khẳng định (VNN)  (trích) ” Bộ máy Nhà nước ở Việt Nam không hoạt động theo nguyên tắc tam quyền phân lập mà có sự phân định nhiệm vụ, hoạt động thống nhất dưới sự lãnh đạo của Đảng . Mấy đồng chí bên boxitvn không thuộc bài rùi. Xem thêm ở đây Phường Bát Âm của đảng: An đánh xuôi – Mạnh thổi ngược (Kami) [...]

    Trả lời

  6. Posted by quang vinh on 11.07.2010 at 20:33

    Không phải các bác không biết sự xung đột cuả kiểu lãnh đạo taap trung, biết rõ chứ. Cứ nhìn các cuộc tranh luaạn tại QH về Tư pháp là rõ. Nhưng nếu áp dụng tam quyền …thi các bác sẽ về đaau? Về phát biểu cuả bác An, người ta hay đặt cau hỏi? Sao giờ bác mới nói, khi bác đang còn là CT QH, bác chưa biết hay sao?

    Trả lời

  7. Posted by guungf on 12.07.2010 at 02:43

    Khi còn ở trong bộ chính trị thì Ô.An là người ăn nói chừng mực , có văn hóa. Nên nay Ô.An nói về việc sửa đổi hiến pháp hụych tọet như vậy thì gọi là xé rào, chắc hẳn việc này đã ấp ủ từ lâu để khiến ông phải lên tiếng. Cứ cho là Ô.An đánh trống xuôi thì cú gỏ đảo phách này thật chẳng thuận tai với các ông lảnh đạo đảng hiện tại.
    Ô.Mạnh thì thôi rồi. Đúng bản chất của một anh thợ rừng , giữa thế giới văn minh mà hành xử cứ như ở trong rừng. Tôi không thấy Ô.Mạnh để lại dấu ấn gì cho 10 năm ở cương vị Tổng bí thư ngòai sự nhạt nhẻo , vô cảm với đất nước,dân tộc.Tôi hồ nghi về tầm cở trí tuệ của ông Mạnh khi phát ngôn rằng đảng là cha hành pháp,lâp pháp,tư pháp.Bởi vì ông đã nói quá thật,quá đúng một vấn đề rất nhạy cảm .
    Các ông bộ chính trị lại có việc làm: tuyên huấn,truyền thông phải ra sức mang vác vôi vữa trám trét cái lổ hổng trên bức tường xhcn do đồng chí tổng bí thơ nả pháo trong giây phút xuất thần !!!

    Trả lời

  8. [...] Vì sao ư, bởi vì  Tổng Bí thư đã khẳng định (VNN)  (trích) ” Bộ máy Nhà nước ở Việt Nam không hoạt động theo nguyên tắc tam quyền phân lập mà có sự phân định nhiệm vụ, hoạt động thống nhất dưới sự lãnh đạo của Đảng . Mấy đồng chí bên boxitvn không thuộc bài rùi. Xem thêm ở đây Phường Bát Âm của đảng: An đánh xuôi – Mạnh thổi ngược (Kami) [...]

    Trả lời

  9. Posted by người việt nam on 20.07.2010 at 23:35

    Ông Mạnh đương chức nói mới đáng để chúng ta quan tâm, có lẽ khi nào ông về hưu thì cũng sẽ nói giống ông An thôi. Khi không đảm trách gì thì họ mới sẵn lồng nói cho dân nghe sướng lỗ tai. Còn đươg chức thì phải nói theo nghị quyết của Đảng chứ, đặng còn gĩư ghễ và hưởng bổng lộc

    Trả lời

  10. Posted by tran anh dung on 22.07.2010 at 23:38

    Cháu xin kính chào bác Kami!
    Cháu là Trần Anh Dũng, sinh viên năm cuối của trường Đại học Nông Nghiệp. Hôm nay cháu mạnh dạn viết mấy dòng vào phần phản hồi dưới bài viết của bác vì chấu thực sự thấy bối rối, cháu đã không biết phải tin ai, nghe ai trong khi thông tin thật hỗn loạn. Tuy cháu là sinh viện năm cuối nhưng cháu vẫn chưa thành thạo internet cho lắm, nên rất có thể những dòng cháu viết ở đây chưa chắc đã đến được với bác. Dù sao cháu cũng hi vọng mọi việc được suôn sẻ.
    Thưa bác, gần đây cháu mới bắt đầu đọc những bài phản biện của bác cũng như của một số trí thức học giả trong nước là bởi vì cháu tò mò sau sự xuất hiện một email nặc danh gửi đến hộp thư của cháu. Nội dung thư là chụp mũ, gán ghép cho các trí thức đang phản biện trên internet là phản động…. Thú thực với bác rằng, nhờ có bức email ấy mà cháu mới tìm đọc, mới tra cứu để xem Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn thế Hùng, Trần Thanh Vân, Cù Huy Hà Vũ … là ai? Sau một thời gian ngắn cháu đã thay đổi hẳn nhận thức của mình. Khi cháu nhận được bức email nặc danh đó cháu đã rất căm phẫn mấy ông trí thức mà người ta nói là nửa mùa có nêu tên ở trên. Nhưng càng tìm hiểu, càng quan tâm tìm đọc thì cháu càng nhận ra rằng, đất nước ta đang cần,rất cần có những trái tim như vậy. Vừa mới hôm qua cháu mới đọc được mấy bài viết của bác, cháu đã cảm nhận được phần nào tình cảm của bác dành cho nhân dân VN. Cháu thành tâm cầu chúc bác mạnh khoẻ và sẽ tiếp tục đóng góp những ý kiến, chia sẻ những thông tin đa chiều để thế hệ trẻ như cháu có cơ hội mở mang kiến thức và đóng góp vào công cuộc chung cho đất nước trong giai đoạn cực kỳ nguy khốn hiện nay. Nhân đây, cháu xin được coppy toàn bộ nội dung bức thư nặc danh đã tuyên truyền xuyên tạc đến email của cháu với ước mong bác “mổ sẻ”, vạch mặt bọn xấu. Dù sao thì lúc này cháu cũng cảm ơn kẻ đã gửi cho cháu bức thư nặc danh đó, vì nhờ có nó mà cháu mới quan tâm, nhờ có nó mà cháu mới cất công tìm đọc bằng được những bài viết của các “trí thức nửa mùa”.
    Cuối cùng, cháu hi vọng sẽ được lắng nghe và tiếp thu những chỉ bảo của bác.
    Cháu Trần Anh Dũng

    Dưới đây là nội dung bức thư nặc danh gửi đến email của cháu:

    phutho1234 tới tôi, van.oikos, xuandiencatru, xuyen9610446, bauxitevn, bthuy.dinh, huy.hoangtuan, baotoanartcera., dragonthlong75, daomaitrang, havulaw, dunglytruc, vdtoanll, phamtranquan_74, phonguyenhong, phanphuongdong, hoasidong, lanhuong75, lebach, lelangluong
    hiển thị chi tiết 29 / 6

    Mọi người ơi, gần đây có tin đồn là bà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã từng bị mời “đi làm việc” nhiều lần vì bà đã có những phát ngôn làm hoang mang quần chúng về sự không sáng suốt của lãnh đạo VN và những biến động chính trị sắp tới. Người ta cũng nghi ngờ bà ta là một nhân vật cao cấp của một Đảng bị cấm hoạt động trong nước. Sau khi điều tra và có một số sức ép “vô hình” khiến bà được cơ quan An ninh cho toại ngoại. Tuy nhiên, đại hội Đảng đang đến gần, vấn đề đặt ra là cần làm gì đó để cảnh cáo hay răn đe quần chúng để Đại Hội có thể diễn ra tốt đẹp. Vì vậy, thời gian tới sẽ tiếp tục có những hành động mạnh để trấn áp bọn phản động, tránh tình trạng hỗn loạn trong dịp dại hội Đảng của chúng ta. Những mục tiêu, những đối tượng cần phải đấu tranh lại là mấy ông trí thức nửa mùa như Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng, Cù Huy Hà Vũ, Hà Văn Thinh, Trần Thanh Vân, v.v… và những người ủng hộ trang bauxite Việt Nam. Đã có nhiều nguồn tin cho rằng chính Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện là một tên phản động dấu mặt, hắn đã viết bài bôi nhọ Truyện Kiều, bôi nhọ thanh danh của Đảng ta qua loạt bài: “Giải Mã Sấm Kiều”, “Sinh viên với sứ Mệnh Lich Sử”, “Ai là Kẻ Khẩu Phật Tâm Xà”, Vi Hiến Tất Biến”, v.v… nhằm kích động quần chúng, hiện những bài này vẫn đang tồn tại trên google.com.

    - Ẩn nội dung trích dẫn-
    Hãy cùng nhau Đả Đảo Bọn Trí Thức Nửa Mùa, Đả Đảo Bọn Phản Động!
    Nếu là người VN yêu nước hãy chuyển tiếp búc thư này đến với bất kỳ ai bằng bất kỳ hình thức nào.
    http://bantinviet.multiply.com/journal/item/2

    Join today to get your own Multiply site
    Bản Tin Việt 24h
    HomeNotesBlogVideoLinks
    Giải mã sấm KiềuAug 24, ’09 4:32 AM
    for everyone
    - Show quoted text -
    Lý Công Bằng – ĐDCND

    Xưa nay người ta mới chỉ đánh giá Truyện Kiều của Nguyễn Du ở góc độ thuần tuý văn học với bút lực tài tình, “tự sự đã khéo, tả cảnh đã hệt”, “khiến ai đọc cũng phải ngậm ngùi thấm thía như đứt ruột” (Tiên Phong Mộng Liên Đường Chủ Nhân)…, chứ chưa có ai đưa ra quan điểm khẳng định: đây là một áng “Văn Thần, Thi Sấm” vĩ đại của dân tộc Việt Nam.

    Tuy vậy, từ lâu Bói Kiều đã được dân gian ta truyền tụng cho nhau và trở thành một nét văn hoá, nâng đỡ, nuôi dưỡng tinh thần của biết bao con người khi lâm vào cơn bĩ cực. Nét văn hoá ấy đến từ đâu? Có phải ngẫu nhiên người ta lại chọn những câu trong Truyện Kiều làm lời giải cho những chuyện lành giữ của cuộc đời mình? Chắc chắn không phải vậy! Truyện Kiều tự thân nó có một sức mạnh huyền bí và hấp dẫn riêng, trong khi các tác phẩm văn học khác thì không hề có được điều này. Mặc dù vậy, người ta cũng mới dừng lại ở chỗ đánh giá và tin tưởng rằng, nếu thành tâm, Kiều có thể cho người ta biết tình thế hiện tại, tương lai của chính cá nhân mình mà thôi. Chỉ có vậy thì chưa đủ và chưa đúng tầm của Truyện Kiều. Truyện Kiều không chỉ là một tác phẩm văn học kiệt xuất của thế gian mà hơn thế nữa, đó là một “áng văn thần, thi sấm của dân tộc Việt Nam”; mượn câu chuyện tình bi ai và số phận người đàn bà dưới thời phong kiến mà đưa ra lời báo trước những sự việc, những biến cố lớn lao của nước nhà trong suốt cả ngàn năm. Không những thế Nguyễn Du cũng tiên đoán nhiều vấn đề lớn của nhân loại thông qua tác phẩm bất hủ này. Thật đúng là bậc “Thánh Tiên, Thần Văn”!

    Thực ra, trước đây tôi đã từng nghe người ta nói về một vài trường hợp mà họ cho là trùng khớp ngẫu nhiên của Truyện Kiều, nhưng đến nay, sau khi đã nghiên cứu nghiêm túc thì tôi chắc chắn đây không phải ngẫu nhiên, mà trái lại nó hoàn toàn là chủ ý của tác giả. Mọi việc trên đời dường như đã được Nguyễn Du biết trước và gửi gắm một cách tinh tế những thông điệp ấy qua kiệt tác văn học của chính mình.

    Ví dụ ở câu thứ 83 trong tổng số 3254 câu Kiều là lời khóc than, thương cho số phận người đàn bà như: “Đau đớn thay phận đàn bà”. Rõ ràng chúng ta thấy, ngày Quốc tế Phụ nữ mà nhân loại hàng năm kể từ đầu thế kỷ 20 đến nay đã và đang kỷ niệm là ngày 8 tháng 3. Hoặc câu thứ 200 viết rằng: “Mà sao trong sổ đoạn trường có tên” cũng làm chúng ta buộc phải suy nghẫm đến khả năng Nguyễn Du đã biết trước được tương lai của mình. Bởi vì, năm 1965 vừa đúng 200 năm sau năm sinh của tác giả thì UNESCO đã công nhận ông là Danh nhân Văn hoá Thế giới. Hơn thế nữa, từ năm 1765 – năm sinh của ông, tính đến nay năm 2009 vừa đủ 244 năm thì câu thứ 244 lại là: “Đố ai gỡ mối tơ mành cho xong”. Điều này hoàn toàn có thể là lời thách đố của Nguyễn Du dành cho hậu thế để tìm hiểu ngụ ý đích thực của ông khi viết Đoạn Trường Tân Thanh.

    Người ta vẫn chưa tìm ra năm Nguyễn Du viết Truyện Kiều vào năm nào, tuy nhiên, bằng trực cảm tâm linh tôi tin rằng ông viết Kiều vào năm 1805 và câu thứ 1805 ta thấy: “Bước ra một bước một dừng”. Có lẽ ngụ ý của tác giả chính là “Viết ra một viết một dừng” (tức ông viết không liền mạch). Kể từ năm ông viết Truyện Kiều đến nay (1805 – 2009) vừa đủ 204 năm và chúng ta thấy ngay câu Kiều thứ 204 như sau: “Câu thần lại mượn bút hoa vẽ vời”. Không biết bút hoa ở đây là bút của ai, nhưng tôi tin chắc, chúng ta sẽ được đón nhận sự tô điểm đầy bất ngờ, làm tăng thêm cho giá trị của kiệt tác vốn đã lừng danh thế giới này.

    Truyện Kiều mở đầu bằng bốn câu thơ có tính khái quát nhân tình thế thái. Tuy nhiên, bốn câu thơ ấy cũng là những lời tổng quát chung nhất của lịch sử Việt Nam kể từ khi thực dân Pháp xâm lược nước ta đến nay.

    1..Trăm năm trong cõi người ta,
    Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
    Trải qua một cuộc bể dâu,
    4.Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.

    Xin hãy bình tĩnh và suy nghẫm từng câu một của Nguyễn Du:
    Câu thứ nhất viết: “Trăm năm trong cõi người ta”, ở đây ngụ ý của tác giả muốn nói rằng, đất nước ta sẽ trải qua trăm năm trong cõi của nước khác, và sự thật lịch sử đã chứng minh, khoảng giữa thế kỷ 19 triều Nguyễn suy yếu và Việt Nam biến thành thuộc địa của thực dân Pháp ngót trăm năm sau đó.

    Sau ngót trăm năm Pháp thuộc nhân dân ta lại dành được chính quyền, nhưng tiếc rằng lúc này thế thời đã không chiều lòng quân tử. Trong khi đó, những kẻ tiểu nhân và lòng dạ hẹp hòi thì lại đắc mệnh đế vương và lãnh đạo đất nước. Những người có tài, có đức, có thể giúp nhân dân khắc phục đói nghèo, lạc hậu thì lại bạc mệnh và bị bè lũ gian tham, độc ác hãm hại. Chính vì điều này mà câu thơ thứ hai của Truyện Kiều tựa như lời an ủi những đấng anh tài mệnh bạc: “Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”.

    Do những kẻ tham tàn lãnh đạo đất nước nên nhân dân Việt Nam phải chịu cảnh lầm than, thua kém các nước khác. Cảnh bất công, ngang trái, đói nghèo, mất nhân quyền là “đặc sản” suốt một thời gian dài của nhân dân sống trên dải đất hình chữ S bên bờ Thái Bình Dương này. “Trải qua một cuộc bể dâu” là câu thơ thứ 3 và tự nó ít nhiều đã giúp cho chúng ta hiểu rõ hơn thực tế trên.

    Câu thơ thứ 4 trong Truyện Kiều có viết: “Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”. Đọc như vậy khiến nhiều người đặt câu hỏi, những điều ở đây là những điều gì? Phải chăng là những điều Nguyễn Du đã chứng kiến, đã nhìn thấy? Điều ấy đương nhiên là đúng. Tuy vậy, hãy đi tìm hiểu ngụ ý của tác giả khi biết rằng, ông mượn chuyện quá khứ để báo trước chuyện tương lai thì chúng ta sẽ thấy rõ hơn.

    Những năm gần đây, các nhà lãnh đạo đất nước ta (ĐCSVN) mỗi lúc một công nhiên tước đoạt nhân quyền, đàn áp nhân dân và ngày càng thể hiện rõ bản chất độc đoán, chuyên quyền của họ. Điều 4 trong bản Hiến Pháp năm 1992 của nước ta đã thể hiện đậm nét nhất bản chất trên. Nội dung Điều 4 như sau: “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”

    Tự thân Điều 4 của bản Hiến pháp năm 1992 đã phá huỷ nền tảng của của chính bản Hiến pháp ấy. Điều 4 này đã mâu thuẫn và chống lại Điều 2, Điều 3, Điều 8, Điều 15, Điều 16, Điều 21, Điều 50, Điều 83 và nhiều Điều khác nữa. Để chứng minh cho những phi lý trên thì không khó khăn gì, tuy nhiên, nếu người đọc quan tâm có thể tra cứu trên internet sẽ thấy rất nhiều người đã và đang lên án gay gắt, đòi huỷ bỏ Điều 4 để thúc đẩy đất nước. Trong khi đó, ông chủ tịch nước “đáng kính” – Nguyễn Minh Triết của chúng ta lại phát biểu “bỏ Điều 4 là tự sát”. Tại sao lại là tự sát? Phải chăng chính các lãnh đạo cũng hiểu được rằng lòng dân ngày nay không phục đảng Cộng sản, và nếu để đảng Cộng sản sống trong vòng cạnh tranh công bằng với các đảng phái đối lập khác đang từng bước phát triển thì đảng Cộng sản sẽ chết??? Như vậy, câu thơ thứ tư: “những điều trông thấy mà đau đớn lòng” thì điều trước tiên phải kể đến ở đây là Điều 4 của bản Hiến pháp 1992.

    Ngoài ra, điều trông thấy cũng không kém phần đau đớn đó là Điều 69 của chính bản Hiến pháp hiện hành nước ta. Nội dung của Điều này là: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.” Thực ra, đây là một cái bánh vẽ mà đảng Cộng sản Việt Nam vẽ ra chứ không ai được “ăn” nó. Nó tráo trở giống hệt như con số 6 và con số 9 của Điều này vậy. Phần đầu của Điều 69 thì nói rằng công dân có quyền,…v.v…, nhưng đến cuối Điều 69 thì lộn ngược trở lại rằng theo quy định của pháp luật – thế là hết! Như chúng ta thấy, Hiến pháp ghi rằng công dân có quyền biểu tình, quyền được thông tin …. nhưng cho đến lúc này thì luật biểu tình cũng chưa có, luật tiếp cận thông tin cũng chưa xong v.v… Mà cho dù nó có hoàn tất đi chăng nữa thì những quyền đích thực của con người vẫn không được đáp ứng. Bởi vì, đời thủa nào đã đến mức không thể chịu nổi phải biểu tình (biểu lộ tình cảm), đình công (dừng công việc, hay nghỉ làm) lại phải xin phép và được đồng ý bao giờ? Thật vớ vẩn hết chỗ nói!

    Chưa hết, điều rất đau lòng nữa mà chúng ta thấy đó là Điều 88 của Bộ luật Hình sự – một Điều luật có những khái niệm rất mơ hồ, nên đã tạo cơ hội cho các cơ quan thi hành pháp luật tuỳ tiện hay độc đoán, khiến cho việc áp dụng luật pháp không còn nghiêm minh. Theo Điều này, tội phạm sẽ bao gồm những người có các hành vi: Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Đây thực sự là một điều đau lòng, khiến nhiều con dân Việt Nam vì mong mỏi sự phát triển cho đất nước, vì mong mỏi nhân dân được hưởng những quyền lợi thiêng liêng và cơ bản của mình mà không ngại ngần nói ra sự thật để rồi bị đảng Cộng sản vu cho là xuyên tạc, phỉ báng, bịa đặt…v.v… Chính vì thế mà Điều 88 Bộ luật Hình sự trở thành biểu tượng đích thực của 2 cái còng số 8 khoá chặt cả chân, lẫn tay của các nhà đấu tranh cho dân chủ và một Việt Nam phát triển. Đau đớn thay!

    Năm câu thơ tiếp theo của Truyện Kiều là lời báo trước về những biến cố lớn lao đã âm ỉ và sẽ xảy ra trong một hay vài năm tới đây.
    5.. Lạ gì bỉ sắc tư phong,
    Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.
    Cảo thơm lần giở trước đèn,
    Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
    9.Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh,

    Câu thơ thứ 5 ghi: “lạ gì bỉ sắc tư phong”. Nếu hiểu “ bỉ sắc tư phong” theo chữ Nôm thì có nghĩa là người được dồi dào về tài sắc thì kém cỏi về số mệnh, nhưng đó chỉ là cách hiểu thông thường chứ chưa phải là cái ẩn ý mà Nguyễn Du dấu kín trong đó. Xin được tiết lộ một chút về điều này vì thời điểm cũng đã đến rất gần. “Bỉ” là đọc chệch của “bí”, mà “bí” cũng có nghĩa là “bí mật”. Ẩn ý ở đây chỉ trong 2 chữ “sắc” và “phong”. Không ai biết có chuyện “sắc phong” này, nhưng với Nguyễn Du thì biết rất rõ về sắc phong bí mật của Vua Cha Bát Hải dành cho ai đó, khi mà những “điều đau lòng” đã xảy ra. Vì thế câu thứ 5 cần được hiểu theo nghĩa: “lạ gì mật sắc riêng phong” mới là ngụ ý chính của ông.

    Câu thơ thứ 6 có viết: “Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”. Nếu hiểu thông thường thì có nghĩa là tạo hoá hay ghen ghét người đẹp. Tuy nhiên, ở góc độ giải mã câu thần của Nguyễn Du, hay ở góc độ hưởng ứng lời thách đố của tác giả “Đố ai gỡ mối tơ mành cho xong” (câu thứ 244 ứng vào năm 2009) thì ý nghĩa của nó khác đi rất nhiều. Đánh ghen ở đây cần phải được hiểu là sự trả đũa của người đã bị lợi dụng, bị lừa dối và bị bội bạc về tình. Trong trường hợp này cần hiểu tình là tình đồng bào hay tình người. Điều này chúng ta sẽ thấy rõ hơn ở câu thứ 1945: “Đã cam chịu bạc với tình” (năm 1945 Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, nhân dân ta đã đồng lòng, nhất chí dưới sự lãnh đạo và chèo lái của những người theo chủ nghĩa cộng sản và cũng có nghĩa là nhân dân ta đã cam chịu, hay đã chấp nhận sự bội bạc của đảng Cộng Sản Việt Nam về sau).

    Để rõ hơn ý nghĩa của câu thứ 6 ta nên tham khảo câu Kiều thứ 1874 rằng: “Máu ghen đâu có lạ gì mà ghen”. Ở đây ta bắt gặp ông dùng tù “ghen” để ngụ ý đến cuộc nổi dậy của Trần Tấn, Đặng Như Mai chống lại triều đình Huế thoả hiệp với giặc Pháp và khởi nghĩa Văn thân Nghệ Tĩnh năm 1874.

    Như vậy, ngụ ý của tác giả trong câu thứ 6 muốn nói rằng: sẽ có sự giúp đỡ, vạch đường, chỉ lối của Trời cao giúp nhân dân ta vùng dậy, đấu tranh với thế lực đã lợi dụng tín nhiệm, lừa dối, và phản bội lại quyền lợi của nhân dân v.v…

    Câu thơ thứ 7: “Cảo thơm lần giở trước đèn” là nói đến tờ giấy thơm nào đó được đặt trước một ngọn đèn thiêng, có chứa đựng nội dung kể tội đảng Cộng sản và nguyện vọng xây dựng một nhà nước Pháp quyền văn minh và cường thịnh.
    Câu thơ thứ 8: “Phong tình cổ lục lưu truyền sử xanh”, tức là sau này người ta sẽ tìm ra tờ giấy bí mật trên và lưu truyền mãi mãi câu truyện này.
    Câu thơ thứ 9: “Vào năm Gia Tĩnh triều Minh”, là lời báo trước thời điểm bắt đầu xảy ra biến cố chính trị lớn của nước ta do nhân dân vùng dậy vào năm Gia Tĩnh của triều đại Hồ Chí Minh. Vậy năm Gia Tĩnh ở đây là năm nào? Nếu theo cách hiểu thông thường thì Gia Tĩnh là Niên hiệu của vua Thế Tông nhà Minh. Nhưng ngụ ý của Nguyễn Du thì không đơn giản là vậy. Ông muốn gợi ý cho hậu thế biết đến 2 chữ Thế Tông và chữ Minh mà thôi. Chữ Minh thì là Hồ Chí Minh, còn chữ Thế Tông là cách nói và viết ngược của chữ Thống Tê (Thống Tê = Tê Thống). Thống Tê hay Tê Thống có nghĩa là chữ Tê làm đầu (Tê = T). Như vậy, chủ ý đích thực của tác giả là vào năm nào của triều đại Hồ Chí Minh mà những vấn đề nổi bật, tên tuổi nổi bật có chữ T làm đầu thì là năm xảy ra biến động chính trị lớn. Đây sẽ là năm khởi đầu cho cuộc đấu tranh thắng lợi, giúp nhân dân dần thoát khỏi sự trà đạp, lừa mị, hay thác loạn của giai cấp thống trị (ĐCSVN) và xây dựng một đất nước Pháp quyền mà ở đó nhân quyền được bảo đảm v.v…

    Gần đây, trong dân gian có truyền tụng 2 câu lục bát bí ẩn mà nội dung hoàn toàn trùng khớp với ngụ ý của Nguyễn Du, xin được trích lại để người đọc tham khảo:

    “Bao giờ hội đủ chữ T
    Thượng tầng thất thế tạ tàn chẳng sai”

    Chúng ta hãy cùng nhau kiểm điểm xem thời điểm những năm gần đây đã xuất hiện những vẫn đề có chữ T làm đầu hay chưa. Xin thưa rằng: chữ T ngoài ý nghĩa là chữ “Thời” (trừu tượng) ra thì ở đây hoàn toàn có thể là chữ Tham (Tham nhũng mỗi lúc một gia tăng và Trằng Trợn), chữ Thổ (lãnh thổ bị xâm lấn do đảng Cộng sản nhượng bộ bán đất và biển cho Trung Quốc, chữ Thổ cũng có nghĩa là vấn đề đất cát với giá cao ngất trời; chuyện thu hồi ruộng đất của nông dân làm nhà máy xí nghiệp cũng khiến lòng dân không phục đảng CSVN), chữ Trường (Trường Sa đang nguy biến), chữ Tài (Tài chính khủng hoảng và trong chữ độc Tài Toàn Trị), chữ Tây (Tây nguyên với dự án Bauxite và trong chữ Hà Tây khi sáp nhập vào Hà Nội), chữ Thông (trong vấn đề giao Thông ùn Tắc), chữ Thầy Trò (Thầy không ra Thầy và Trò không ra Trò), chữ Tấm (một Tấm gương đạo đức giả tạo được che đậy, nay rất Tốn Tiền để vận động và học Tập), chữ Thừa (Thừa lao động), chữ Thiếu (Thiếu việc làm, Thiếu niềm Tin, Thiếu Tự do, đặc biệt là vấn đề tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, tự do tôn giáo,…), chữ Thống (Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất khác với Giáo hội Phật giáo Việt Nam bởi chữ T = Thống nhất), chữ Thiên (trong chữ đạo Thiên chúa), chữ Thiên Tai (ngày càng nhiều dịch bệnh quái lạ xảy ra.

    Hiện tượng mưa lớn Thất Thường khiến nhân dân phải sống trong lụt lội vì nước dâng không thoát kịp. Hà Nội và Sài Gòn ngày càng dễ dàng bị lụt nếu chỉ cần trời đổ mưa lớn trong vòng 2 tiếng. Xin lưu ý, nước được gọi là Thuỷ (T)), chữ Thái (trong vụ lình sình giáo xứ Thái hà – một mâu thuẫn khó có thể hàn gắn thể hiện rõ bản chất đen tối và hủ bại của đảng Cộng sản Việt Nam), chữ Trống (trong vụ vườn hoa Hàng Trống – đây cũng là một mâu thuẫn to lớn giữa bà con giáo dân với đảng CSVN…. Điều kỳ lạ ở đây là xây dựng vườn hoa Hàng Trống tại số 42 Nhà Chung, nhưng khi đặt tên thì đảng CSVN lại đặt là vườn hoa Hàng Trống và Hàng Trống thì có 1 chữ T- đúng là điềm gở), chữ Tư (trong Điều Thứ Tư của Hiến pháp – một Điều đã và đang bị lên án huỷ bỏ vô cùng gay gắt cả dư luận trong và ngoài nước), chữ Tám Tám (trong Điều 88 của Bộ luật Hình Sự – đây cũng là một Điều luật bị tẩy chay rất nhiều, nhất là kể từ khi đảng Cộng sản Việt Nam ra lệnh bắt bớ và xử ép một loạt các nhà hoạt động cho dân chủ) v.v…

    Nhưng vấn đề đặt ra là khi nào, năm nào thì sẽ có biến động lớn về chính trị? Chúng ta thấy, ngày càng nhiều Trí Thức (2 chữ T) đoàn kết với nhau, cùng ký tên hay viết Thư (T) gửi các lãnh đạo nhà nước để sửa đổi hay phản biện lại chủ trương chính sách của đảng Cộng sản Việt Nam. Đại Tướng Võ Nguyên Giáp cũng 3 (Tam) lần viết Thư (T) gửi các lãnh đạo nước nhà để phản đối dự án Bauxite – Tây Nguyên. Tuy nhiên, chỉ có vậy thì chắc là chưa đủ. Vậy, khi nào sẽ hội đủ chữ T? Năm 2010 tới đây có liên quan gì đến chữ T không? Xin thưa là cũng có thể, vì năm 2010 là năm thủ đô cũng như cả nước tổ chức Đại lễ kỷ niệm “Thăng Long Nghìn Năm”. Chữ Nghìn thì theo tiếng Nôm vẫn gọi là Thiên, chữ Năm được gọi là Tuế hay Tuổi, còn chữ Long dân gian vẫn quen gọi là Thìn.
    Trong khi đó, Chủ tịch nước ta nhiều khả năng vẫn là ông Triết (T); người đứng đầu cơ quan quyền lực tối cao của Việt Nam vẫn là ông Trọng (T); người đứng đầu thủ đô – nơi diễn ra đại lễ Thăng Long Nghìn Năm vẫn là ông Thảo (T); Thủ tướng Việt Nam (2 chữ T) chắc cũng chưa thể nguôi ngoai với đơn kiện của tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ về vụ Bauxite – một sự kiện chưa từng xảy ra đối với các nước xã hội chủ nghĩa, và cũng là sự kiện hiếm hoi trên thế giới. Như vậy, nhiều khả năng một biến động lớn sẽ xảy ra vào năm 2010. Có lẽ sẽ xuất hiện cuộc xuống đường biểu tình (đấu tranh bất bạo động) lớn nhất trong lịch sử của nước ta vì câu Kiều thứ 2010 cho thấy là: “Máu ghen ai cũng chau mày nghiến răng”.

    Tại sao những vấn đề có chữ T làm đầu, khi hội tụ đầy đủ lại trở thành vấn đề nhức nhối và gây ra biến động đến như vậy? Thực tế chúng ta thấy, chữ T có hình tượng gần giống với chữ hạ trong Hán – Nôm. Mà Hạ có nghĩa là đem xuống dưới thấp, lật xuống, loại ra, gạt ra hay đánh đổ.

    Như vậy, câu thơ thứ 9 của Truyện Kiều có nghĩa là: vào năm nào thuộc triều đại Hồ Chí Minh mà hội tụ đầy đủ chữ T thì sẽ xảy ra biến động lớn làm thay đổi đất nước. Xin quí vị lưu ý câu thứ 9 với con số 9 của bài tứ tuyệt sau:

    “Âm dương đắc dịp trùng phùng
    Khởi ngũ ngũ nhịp chuyển rung ác quyền
    Nước Nam hào khí ba miền
    Tháng năm ngày tổng động viên cửu về”

    Nhân nói về con số 9, hẳn quí vị có biết ngày 2 tháng 7 năm 1976 (2+7=9) nước ta đổi tên thành Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Và câu thứ 27 trong Truyện Kiều là: “Một, hai nghiêng nước nghiêng thành”.

    Nhìn chung, từ câu thứ 10 trở đi, những tình tiết, những thông điệp được đan sen với nhau không còn theo logic như 9 câu đầu nữa. Về cơ bản, kể từ khi triều đình Huế suy yếu và nhượng bộ Pháp thì câu thứ bao nhiêu sẽ ứng vào năm, tháng, ngày bấy nhiêu . Có những câu đã ứng nghiệm vào năm này xong lại tiếp tục ứng nghiệm vào năm, tháng, ngày khác vì thế càng làm cho ta thấy nó xứng đáng với tên gọi “Câu Thần”. Tuy nhiên, có những điều tôi được phép tiết lộ trong Phần I của “Giải Mã Sấm Kiều”, có những phần chưa được phép tiết lộ vì bảo mật “Thiên Cơ” mà để dành đến Phần II và Phần III. Còn lúc này chúng ta hãy cùng xem Nguyễn Du đã tinh tế, gửi gắm những điều ông biết trước, qua những vần thơ lục bát bất hủ của chính mình như thế nào.

    Sự kiện 11/9 là sự kiện đầy bất ngờ không chỉ với người nước Mỹ mà đối với cả nhân loại thì câu thứ 119 của Truyện Kiều cũng chứa đựng điều bất ngờ ấy: “Một lời nói chửa kịp thưa”.
    Ngày 11/7/1995, Tổng thống Mỹ Bill Clinton công bố “Bình thường hóa các quan hệ” với Việt Nam thì chúng ta thấy câu Kiều thứ 117 rằng: “Dễ hay tình lại gặp tình”. Hơn thế nữa, ngày 12/7/1995, Thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt tuyên bố thiết lập quan hệ ngoại giao với Mỹ thì câu Kiều thứ 127 lại là: “Hữu tình ta lại gặp ta”. Chưa hết, câu Kiều thứ 1995 (ứng với năm Việt Nam và Hoa Kỳ thiết lập ngoại giao) cho thấy: “Hoa rằng: Bà đã đến lâu”. Hoa ở đây chắc chắn là Hoa Kỳ mà Nguyễn Du đã ngụ ý tới.

    Như phần đầu bài viết tôi đã trình bày, Nguyễn Du sinh năm 1765 và 200 năm sau tức là năm 1965 thì UNESCO đã công nhận ông là Danh nhân Văn hoá Thế giới và câu Kiều thứ 200 là: “Mà sao trong sổ đoạn trường có tên”. Chúng ta lại có dịp được thấy ông nhắc lại từ “Đoạn trường” nhưng lần này là “tập Đoạn trường” vào câu thứ 209 như sau: “Ví đem vào tập Đoạn trường”. Kỳ lạ thay! Ngày Việt Nam tham gia vào Liên Hợp Quốc lại đúng là ngày 20/9/1977. Và câu Kiều thứ 1977 là: “Cùng nhau kể lể say sưa”.

    Trong 3254 câu Kiều, thì cũng có khá nhiều câu mà Nguyễn Du dành để dự báo những vấn đề nổi bật của vua quan nhà Nguyễn trong giai đoạn bị thực dân Pháp chi phối. Ví dụ, câu Kiều thứ 1865 rằng: “Giọt rồng canh đã điểm ba”. Thực tế vào năm 1865 nhà Nguyễn suy yếu, vua Tự Đức nhu nhược đã hạ lệnh cấm nhân dân ba tỉnh Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên không ai được chiêu mộ nghĩa binh chống Pháp nữa; quan lại các tỉnh, phủ, huyện phải có trách nhiệm bắt giữ những người vi phạm lệnh này; những ai cố tình che dấu hoặc chứa chấp những người mộ nghĩa và nghĩa binh đều bị trị tội.

    Ngày 31/8/1874 Triều đình Huế ký Hiệp ước thương mại với Pháp tại Sài Gòn thì câu Kiều thứ 318 là: “Xuyến vàng đôi chiếc, khăn là một vuông”.
    Ngày 6/6/1884 nhà Nguyễn ký hiệp ước với Pháp tại Huế chấp nhận nền bảo hộ của Pháp và sẽ thay mặt nước An Nam trong mọi quan hệ đối ngoại thì câu Kiều thứ 1884 là: “Đĩa dầu vơi nước mắt đầy năm canh”.
    Câu thứ 1888: “Phải khi mình lại xót xa nỗi mình” là lời chia sẻ, xót xa cho vị Vua sáng Hàm Nghi khi ông bị thực dân Pháp bắt đúng năm 1888.
    Câu thứ 1904: “Hữu tài thương nỗi vô duyên lạ đời!” cũng là lời thương xót cho đấng anh tài nhưng bạc mệnh, vô duyên Phan Bội Châu khi ông cùng với Nguyễn Hàm, Trịnh Hiền, Đặng Tử Kính, Đặng Thái Thân thành lập Hội Duy Tân “cốt sao khôi phục được Việt Nam, lập ra một chính phủ độc lập” vào năm 1904.
    Câu Kiều thứ 1927: “Nhân duyên đâu lại còn mong”, là ngụ ý của Nguyễn Du nói về mối tình ngắn ngủi của Hồ Chí Minh với Tăng Tuyết Minh khi họ ngậm ngùi chia tay nhau tại Quảng Châu – Trung Quốc năm 1927. Sau này khi Hồ Chí Minh là Chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà cả hai đã chủ động tìm và hi vọng về ở với nhau thông qua đảng Cộng Sản Trung Quốc cũng như cơ quan ngoại giao Việt Nam tại Trung Quốc nhưng không thành.
    Câu 1939: “Những là ngậm thở nuốt than”, thật đúng với hoàn cảnh lịch sử đã xảy ra năm 1939. Lúc ấy, chiến tranh thế giới thứ 2 bùng nổ; ở Việt Nam thực dân Pháp ra sức đàn áp và cấm tuyên truyền cộng sản, giải tán các hội ái hữu, đóng cửa các tờ báo tiến bộ, truy lùng và bắt bớ các chiến sĩ cánh mạng, các nhà yêu nước, đày đi các trại tập trung, các nhà tù.
    Câu 1941: “Thừa cơ, Sinh mới lẻn ra”. Rõ ràng ở đây ta thấy ngụ ý của Nguyễn Du khi ông nói rõ “Sinh mới lẻn ra” vào câu 1941. Thực tế, Sinh ở đây chính là Nguyễn Sinh Cung – tên cúng cơm của Hồ Chí Minh, ông Hồ đã tranh thủ tình hình thuận lợi lúc bấy giờ mà về nước thành lập hội Mặt Trận Việt Minh năm 1941.
    Ngày 2/9/1945 Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập thì câu Kiều 295 cũng cho chúng ta thấy khá rõ sự kiện này: “Giơ tay với lấy về nhà”. Tuy nhiên, câu Kiều thứ 1945 lại là: “Đã cam chịu bạc với tình”, nghĩa là nhân dân ta đã bắt đầu chấp nhận sự lãnh đạo và áp đặt theo tư tưởng Hồ Chí Minh để rồi sau này bị bội bạc .v.v… Cũng năm 1945, do Nhật đảo chính Pháp ngày 9 tháng 3 mà tạo cơ hội thuận lợi cho cách mạng tháng 8 thì câu thứ 93 ta thấy Nguyễn Du viết: “Goị là gặp gỡ giữa đường”.
    Câu kiều thứ 1954: “Nghiến răng bẻ một chữ đồng làm hai” là ngụ ý của Nguyễn Du muốn nói đến Hiệp định Genève năm 1954 chia cắt đất nước và đồng bào làm 2 miền Nam – Bắc, mà danh giới là vĩ tuyến 17 nơi có con sông Bến Hải.
    Câu 1955: “Thẹn mình đá nát vàng phai” là lời nói thay cho vua Bảo Đại khi ông bị ép thoái vị vào ngày 26/10/1955.
    Câu 1956: “Trăm thân dễ chuộc một lời được sao?” chính là lời trách móc của Nguyễn Du dành cho kẻ hậu thế Hồ Chí Minh, khi ông ta tổ chức chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất giết lầm hàng nghìn người vô tội và gây ra chống đối mạnh trong dân chúng. Ngày 18/8/1956 Hồ Chí Minh gửi thư cho đồng bào và cán bộ nhìn nhận sai lầm. Ngày nay người ta còn lưu giữ hình ảnh ông Hồ dùng khăn chấm chấm lên mặt như là chấm nước mắt trước cuộc họp.
    Câu 1957: “Nàng rằng: Chiếc bách sóng đào” chính là lời kể lể của Nông Thị Xuân – người đàn bà của ông Hồ vào năm 1957. Từ năm 1956 ông Hồ cho người về Cao Bằng rước Nông Thị Xuân về Hà Nội làm hộ lý cho ông ta. Đến năm 1957 nàng Nông Thị Xuân đã sinh được cho ông Hồ người con trai đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Cũng trong năm này, Nông Thị Xuân đòi công khai mối quan hệ tình cảm của hai người. “Chiếc bách sóng đào” ở đây chỉ người đàn bà mong manh, yếu đuối giữa nơi hung hiểm cần phải được che chở bằng cách công khai mối quan hệ. Tuy nhiên, ông Hồ vì tham vọng chính trị đã không những chẳng chấp thuận mà còn để mặc cho cấp dưới hãm hiếp và thủ tiêu Nông Thị Xuân.
    Câu 1958: “Nổi chìm cũng mặc lúc nào rủi may!” cũng lại là lời trách móc Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà đã bỏ mặc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa khi ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa về vấn đề lãnh hải.
    Câu 1968: “Lòng người nham hiểm biết đâu mà lường” chính là lời bình đau lòng của Nguyễn Du về biến cố Tết Mậu Thân. Nhiều người cho rằng, biến cố Tết Mậu Thân là một cuộc ‘tổng nổi dậy’ của dân quân Miền Nam. Nhưng thật ra, quân ở đây chỉ là những du kích mang danh Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam do lính Bắc Việt đội lốt. Còn dân ở đây chỉ là những cán bộ Cộng sản nằm vùng được tiếp tay của những kẻ đầu trâu mặt ngựa dẫn đường chỉ điểm. “Tại Huế, Cộng sản mở cửa các nhà tù để sử dụng phạm nhân, những tên tù tội dân sự này được giao nhiệm vụ lục soát, bắt bớ, tập trung và thủ tiêu dân chúng. Dân Miền Nam vừa nghe Việt Cộng tấn công đã bỏ nhà, bỏ ruộng vườn, tài sản, bồng bế nhau liều mạng đạp lên nhau để chạy trốn. Hình ảnh rõ ràng nhất là cảnh dân chúng Quảng Trị chạy trốn Cộng sản trên quốc lộ 1 và dân chúng trên Cao Nguyên bỏ Pleiku tháo chạy khi hay tin Quân Đoàn II rút về Quy Nhơn v.v…”
    Câu 1969: “Nữa khi giông tố phũ phàng,” cũng là lời bình cho hiện tượng bất hạnh Hồ Chí Minh. Chúng ta đều biết ông Hồ đọc tuyên ngôn độc lập ngày 2-9-1945 và ngày 2-9-1969 thì tự vẫn vì ông nhìn lại quãng đời của mình sau nhiều thăng trầm và tủi nhục. Mặc dù đứng trên đỉnh cao chói lọi, nhưng ông lại không đủ sức để bảo vệ người đàn bà của chính mình. Ông cảm thấy ân hận khi đã chót theo con đường chủ nghĩa cộng sản – một chủ nghĩa quái đản đã huỷ hoại dân tộc và làm khổ biết bao người. Ông Hồ mất năm 1969, hưởng thọ 79 tuổi và câu thứ 79 của Truyện Kiều là: “Trải bao thỏ lặn, ác tà”.
    Câu 1971: “Liệu mà xa chạy cao bay,” là lời cảnh báo, nhắn nhủ của Nguyễn Du đến hậu thế về cơn lũ lịch sử vào tháng 8 năm 1971. Cơn lũ này đã làm vỡ đê Sông Hồng và 100.000 người đã bị thiệt mạng. Đây chính là cơn lũ lớn nhất trong vòng 250 năm nay ở miền Bắc, và số tổn thất nhân mạng vượt quá sức tưởng tượng so với tổn thất chừng 1000 người trong các cơn lũ lịch sử vào năm 1999 ở miền Trung và năm 2000 ở miền Nam. Trận lũ năm 1971 cũng được liệt kê trong danh sách các trận lụt lớn nhất thế kỷ 20 của Cơ Quan Quản Trị Hải Dương và Khí Tượng Hoa Kỳ.
    Câu 1972: “Ái ân ta có ngần này mà thôi!” là cách nói ngược của tác giả nhằm ám chỉ cuộc xung đột qua lại giữa Quân đội Nhân dân Việt Nam (QĐNDVN) và Quân lực Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) năm 1972. Tháng 3 năm ấy, QĐNDVN bắt đầu tổ chức chiến dịch Xuân Hè tấn công qui mô lớn, hiệp đồng binh chủng, tiến sâu vào hệ thống phòng ngự của VNCH với lực lượng ban đầu là 14 sư đoàn, 26 trung đoàn độc lập, bao gồm khoảng 120.000 quân, 1200 xe tăng và xe bọc thép. Càng về sau số lượng binh sĩ tham chiến càng đông hơn. Chiến dịch Xuân hè kết thúc vào tháng 10/1972 và VNCH bị thất bại khá nặng nề trên khắp các chiến trường miền Nam. Trước tình hình đó, Níchxơn đã huy động lực lượng lớn không quân, hải quân đánh trở lại miền Bắc để trả đũa chiến dịch Xuân Hè của Bắc Việt. Từ 18/12/1972 đến ngày 29/12/1972, cả thế giới chứng kiến cuộc không kích khủng khiếp nhất lịch sử chiến tranh hiện đại khi xuất hiện pháo đài bay chiến lược B.52 của Mỹ hòng biến Bắc Việt trở về thời kỳ đồ đá.
    Câu 1973: “Bây giờ kẻ ngược người xuôi,” ngụ ý nói tới cuộc chia tay lịch sử của quân đội Mỹ và quân lực VNCH. Như chúng ta biết, ngày 27/1/1973 Hiệp định Paris được ký kết và theo đó quân đội Mỹ phải rút hoàn toàn khỏi Việt Nam. Khi quân đội Mỹ đã rút về (xuôi) thì cũng có nghĩa là quân lực VNCH sẽ buộc phải tăng cường lên (ngược) những vùng trọng yếu.
    Câu 1974: “Biết bao giờ lại nối lời nước non?” là lời tiếc nuối khi một phần non nước bị rơi vào tay Trung Quốc và không biết đến bao giờ có thể lấy lại được. Từ ngày 17/1/1974 Hải quân Trung Quốc bắt đầu khai hoả cuộc chiến với Hải quân VNCH và chiếm giữ được quần đảo Hoàng Sa vào ngày 19/1/1974 cho đến nay.
    Câu 1975: “Dẫu rằng sông cạn đá mòn,” là lời báo trước giang sơn sẽ mất năm 1975. Không chỉ có vậy, hình như ông vẫn muốn an ủi điều gì đó trong này. Có phải ý ông muốn nói: Dẫu rằng đất nước (VNCH) có bị mất thì… tương lại của nó, mô hình của nó, tiếng tăm của nó sau này sẽ được thừa nhận hay sử dụng chăng? Để hiểu rõ hơn ý câu này xin quí vị hãy đọc câu tiếp theo (1976): “Con tằm có thác vẫn còn vương tơ”.
    Câu 1977: “Cùng nhau kể lể say xưa,” là lời báo trước của Nguyễn Du về sự kiện Việt Nam ra nhập Liên Hợp Quốc ngày 20/9/1977. Ta cũng thấy tác giả nhắc đến vấn đề này qua câu thứ 209 rằng: “Ví đem vào tập Đoạn trường”. Đúng là bậc “Thánh Tiên, Thần Văn” mới có thể biết trước và gửi gắm thông tin tinh tế đến vậy!
    Năm 1979: “Mặt trông tay chẳng nỡ rời,” là cách Nguyễn Du nói mỉa mai người Trung Quốc khi kết thúc cuộc chiến tranh biên giới 1979. Trong khi họ tuyên bố “không tham vọng dù chỉ một tấc đất lãnh thổ Việt Nam”, nhưng kỳ thực, sau cuộc chiến này họ đã chiếm giữ khoảng 60 km2 lãnh thổ và Hữu Nghị Quan của nước ta.
    Câu 1980: “Hoa tì đã động tiếng người nẻo xa.” Nguyễn Du muốn nói đến sự kiện vào năm 1980, người Trung Hoa bên cạnh việc lên tiếng chỉ trích Việt Nam trên mặt trận ngoại giao, họ còn triển khai nhiều quân đoàn đối diện với biên giới và liên tục bắn pháo sang Cao Bằng của nước ta, nhằm gây sức ép buộc Việt Nam phải rút quân từ Campuchia về. Chính năm này cũng mở đầu cho những cuộc nã pháo đánh động suốt 10 năm sau đó.
    Câu 1981: “Nhận ngừng, nuốt tủi, lảng ra” là báo trước việc Việt Nam nhẫn nhịn, không muốn tiếp tục trong tình trạng bắn phá nữa nên ngày 02/01/1981 Bộ Ngoại giao Việt Nam đã đề nghị ngừng bắn. Tất nhiên, phía Trung Quốc đã phớt lờ đề nghị này.
    Câu 1984: “Hỏi: Chàng mới ở chốn nào lại chơi?” là lời báo trước quân Trung Quốc lại tràn sang biên giới năm 1984, tấn công vào Lạng Sơn, Hà Tuyên, chiếm được một số vị trí quan trọng như đồi 1509 (Lão Sơn), 772 ở phía tây sông Lô và các đồi 1250, 1030, Si Cà Lá (Núi Bạc mà Trung Quốc gọi là Giả Âm Sơn-Zheyin Shan) ở phía đông sông Lô. Chiến sự diễn ra dọc tuyến biên giới dài khoảng 11km, nơi quân Trung Quốc chiếm được sâu nhất trong lãnh thổ Việt Nam là đồi 685 và đồi 468, nằm cách biên giới khoảng 2km.
    Câu 1986: “Tìm hoa quá bước, xem người viết kinh.” Là lời báo trước Việt Nam sẽ phải mở rộng tầm nhìn, học hỏi các nước mà thay đổi. “Xem người viết kinh” ở đây là xem nước khác làm “kinh tế” mà thực hiện chính sách đổi mới, mở cửa nền kinh tế năm 1986.
    Câu 1995: “Hoa rằng: Bà đã đến lâu,” là lời nói của người Hoa Kỳ rằng tôi đã từng đến Việt Nam nhưng năm nay 1995 mới quay lại bình thường hóa quan hệ Việt Mỹ.
    Câu 2000: “Nỗi ông vật vã, nỗi nàng thở than,” là lời báo trước sự cố Y2K toàn cầu.
    Ngày 7/11/2006 Việt Nam vào WTO, ta thấy câu thứ 711 “Niềm riêng riêng những bồi hồi”. Tuy vậy, câu thứ 2006 lại có vẻ đầy lo ngại “Nghĩ càng thêm nổi sờn gai rụng rời”.
    Ngày 16/10/2007 Việt Nam thành thành viên không thường trực Liên Hợp Quốc thì câu thứ 1610 Nguyễn Du có viết: “Xấu chàng mà có ai khen chi mình”. Còn câu thứ 2007 ông viết: “Người đâu sâu sắc nước đời” xin được để dành cho quí vị suy nghẫm.
    Câu thứ 2009: “Thực tang bắt được đường này,” đây là câu ứng với năm nay 2009 một cách rõ nét nhất. “Thực tang bắt được đường này”, Không phải ngụ ý đến những vụ bắt bớ, giam cầm một số nhân vật hoạt động đấu tranh bất bạo động vừa qua với đầy đủ tang chứng, vật chứng. “Thực tang” ở đây là bản chất của lực lượng lãnh đạo đã bị lật tẩy và lộ rõ nguyên hình. “Đường này” cũng không phải là cuốn sách mang tên “Con Đường Việt Nam” trong vụ án Lê Công Định. Vậy “đường này” là đường nào? Phải chăng là đường lối qui phục Trung Quốc của các lãnh đạo qua hàng loạt những vấn đề nổi cộm như vấn đề biên giới, vấn đề lãnh hải và hải đảo, vấn đề Bauxite – Tây Nguyên? Chẳng phải một website của chính phủ Việt Nam chứa đựng những tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc tại 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã thể hiện rõ đường lối qui phục của lãnh đạo Việt Nam đó sao?

    Việc xuất hiện cuốn “Ma Chiến Hữu” của người Trung Quốc tại Việt Nam có phải là một tang chứng cho thấy đường lối phản bội lại nền độc lập và tự hào dân tộc của các lãnh đạo nước nhà hay không? Chúng ta đều biết rằng Nguyễn Du mất năm 1820 nếu tính đến nay thì vừa tròn 189 năm. Nếu chúng ta qui đổi “189 năm” thành con số (1895) thì ta thấy câu thứ 1895 như sau: “Cúi đầu quì trước sân Hoa”. Vậy, Hoa ở đây là ai nếu không phải là Trung Hoa? Nếu là Trung Hoa thì ai cúi đầu quì trước Trung Hoa? Nếu quí vị trả lời được những điều trên thì câu thứ 2010 của Truyện Kiều sẽ không có gì làm khó hiểu.

    Thay cho lời kết “Giải Mã Sấm Kiều Phần I”, tôi xin được trích lại câu thơ thứ 2009 và 2010 để quí vị cùng suy nghẫm:

    “Thực tang bắt được đường này,
    Máu ghen ai cũng chau mày nghiến răng”.

    Việt Nam ngày 23 tháng 7 năm 2009
    (Copy từ Internet)
    Tags: suutam, vn
    Prev: Những điểm gở và chữ “T”
    Next: Sự quan liêu của quan chức cao cấp

    Trả lời

  11. Posted by tran anh dung on 22.07.2010 at 23:42

    Sinh viên với sứ mệnh lịch sử
    • Lý Công Bằng- ĐDCND
    http://www.ddcnd.org

    Những năm gần đây, khi phong trào đấu tranh cho những quyền lợi cơ bản của con người ở nước ta trên đường phát triển mạnh, thì cũng là lúc các nhà lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam thể hiện những chiêu thức ngày càng hạ đẳng. Nhìn từ bề ngoài, họ đã dẹp được những phong trào này bằng nhiều cách khác nhau như: đàn áp, bắt bớ, phong tỏa thông tin đa chiều, xuyên tạc và chụp mũ cho những phong trào này phản động, chia rẽ đoàn kết dân tộc.v.v…

    Một số người dân vẫn đang nằm mơ rằng: đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) là kết tinh trí tuệ của dân tộc, là lực lượng lãnh đạo trung thành và duy nhất cho mọi lợi ích của nhân dân Việt Nam . Những người dân này vẫn thuộc lòng luận điệu của lãnh đạo đảng các cấp rằng: chỉ có một Đảng (ý nói đảng CSVN đang cầm quyền) lãnh đạo thì đất nước chúng ta mới ổn định chính trị, có ổn định thì mới có phát triển.v.v… Chính nguyên Tổng bí thư đảng CSVN- Lê Khả Phiêu trong lễ trao giải Hoa Trạng Nguyên ngày 7/9/2008 tại Hà Nội, cũng chia sẻ niềm “tự hào về đất nước ổn định chính trị” với các tân thủ khoa các trường đại học, cao đẳng các tỉnh phía bắc. Ông cũng nói đại ý thêm rằng: chúng ta hoàn toàn có thể phát triển lên hàng tiên tiến của thế giới trong vòng 10 năm nữa; chúng ta đủ điều kiện làm được, đất nước ta ổn định chính trị, còn các nước bên cạnh ta lật đổ luôn tục thì làm sao phát triển lên được (có thể ông ta muốn nói tới Thái Lan thời điểm này).

    Vậy, có phải sự ổn định chính trị như Việt Nam hiện nay, là yếu tố cơ bản tiên quyết cho sự phát triển của đất nước hay không??? Đảng CSVN đã cố gắng để ổn định chính trị như thế nào??? Kết quả của sự ổn định này là gì??? Tại sao mỗi sinh viên Hà Nội lại bị đảng CSVN lừa và ăn quỵt mười nghìn đồng vào ngày chủ nhật 21/9/2008? Anh chị em sinh viên sẽ phải làm những gì để chứng minh lòng yêu nước và xứng đáng với niềm hi vọng của nhân dân về một Việt Nam Tự Do, Công Bằng, Dân Chủ, Văn Minh và Cường Thịnh? Đó cũng chính là lí do mà người viết muốn chia sẻ với bạn đọc và đặc biệt là anh chị em sinh viên – lực lượng trí thức trẻ đầy nhiệt huyết với sự đi lên của dân tộc.

    Trước khi đi sâu vào vấn đề, chúng ta cần thống nhất với nhau rằng: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong số những quyền đó có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc…” ( trích Tuyên Ngôn Độc Lập- Hồ Chí Minh). Quyền tự do ở đây là quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin, tự do báo chí, tự do lập hội và tự do biểu tình trên tinh thần bất bạo động. Những quyền ấy là do đấng tạo hóa ban cho những sinh linh nào được gọi là con người. Bất kỳ ai, bất kỳ đảng phái nào hay chính phủ nào cũng không được phép xâm phạm những nhân quyền ấy. Hiểu rõ điều này thì chúng ta cứ thoải mái trao đổi thông tin, hội họp và bàn định về bất kỳ điều gì cho dù những điều ấy không làm hài lòng các lãnh đạo đảng CSVN.

    Có thể nói: bằng chiêu bài ổn định chính trị, đảng Cộng Sản Việt Nam đã vỗ về, an ủi được không ít người dân ngoan ngoãn trong vòng kiểm soát, không một lời trách móc kêu la, hễ cứ mở miệng ra là ơn Đảng, ơn Bác Hồ… Quả thực, những người dân này đáng thương hơn là đáng trách. Trong tâm trí họ chỉ có hình ảnh của Đảng, của Bác Hồ, và họ cũng chỉ được biết đến những cụm từ này qua những thông tin đã được hư cấu mà các lãnh đạo đảng CSVN dành cho. Họ yên tâm rằng Đảng luôn luôn tận tâm, tận lực cho mình, và những gì được như ngày hôm nay là tốt nhất có thể, không tài nào hơn được nữa. Đúng là đảng CSVN đã làm rất tốt, rất thành công trong việc ru ngủ quần chúng nhân dân. Đảng CSVN đã ngăn chặn bằng mọi cách hòng bịt miệng, bịt tai quần chúng, không cho nhân dân được hưởng quyền tự do thông tin, quyền tự do ngôn luận và những quyền cơ bản khác…làm cho Viêt Nam ta không tận dụng được triệt để những thành tựu, những quan điểm tiến bộ ở trong và ngoài nước, cùng như không biết cuộc sống các nơi khác trên hành tinh này ra sao, không được phép nói xấu lãnh đạo đảng CSVN cho dù thế nào đi chăng nữa.v.v… Như vậy, chẳng phải họ đã làm ngu dân đó sao??? Tuy nhiên, mấy năm gần đây, do mạng lưới thông tin internet phát triển khó bề kiểm soát, lực lượng trí thức và một số bộ phận quần chúng bắt đầu có những biểu hiện “không ngủ yên rõ nét”, thì giới lãnh đạo đảng CSVN đã phải loay hoay tìm cách qui chụp; chính vì điều này đã làm thò cái đuôi cáo ra ngoài, khiến chân tướng của kẻ phản bội, kẻ lừa gạt nhân dân suốt mấy chục năm cầm quyền đã lộ rõ nguyên hình. Để xác minh sự phản bội của đảng CSVN với lợi ích của tổ quốc và nhân dân Việt Nam bằng chiêu bài “ổn định chính trị” thì chỉ cần nhìn ra Hoàng Sa, Trường Sa, ải Nam Quan, thác Bản Dốc (những nơi mà đảng CSVN tự ý bán cho Trung Quốc để được yên ổn vị trí lãnh đạo nhân dân của mình) …; chỉ cần nhìn vào bảng xếp hạng thứ tự về mọi mặt của nước ta so với cộng đồng thế giới (chính đảng CSVN cũng thừa nhận năm 2007 Việt Nam ta đứng thứ 2 châu Á về viện trợ nhân đạo từ Ngân Hàng Thế Giới, đứng đầu là Pakistan); chỉ cần hỏi thăm những gia đình ngư dân có người bị hải quân Trung Quốc bắn chết khi đang đánh cá trên vùng biển Việt Nam ngàn đời nay; chỉ cần hỏi thăm những nông dân bị cướp ruộng đang sống trong cảnh bần cùng; chỉ cần tự cân đối mức lương của chính mình với mức chi do lạm phát mấy năm nay; chỉ cần để ý đến mức sống, cũng như của chìm, của nổi của các lãnh đạo đảng CSVN; và chỉ cần lắng nghe những tiếng nói từ những luồng thông tin không chịu sự sai khiến của đảng CSVN; hoặc chỉ cần bạn thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình ở nơi đông người trên dải đất hình chữ S này.v.v…

    Đã lâu lắm rồi, đảng CSVN đã không làm tròn bổn phận của mình. Từ chuyện to lớn như lãnh hải, lãnh thổ đến chuyện xăng dầu, H5N1, dịch lợn tai xanh,… rồi cả chuyện vặt vãnh như Mắm Tôm cuối năm 2007, cấm bán hàng dong ở Hà Nội giữa 2008,… đã chứng tỏ sự thiếu trách nhiệm đến mức không thể chấp nhận được. Đặc biệt là vấn nạn tham nhũng đã và đang không thể kiểm soát. Nó xuất hiện ở khắp mọi nơi, mọi ngõ ngách của cơ quan công quyền. Điều kỳ lạ ở đây là, tất cả những cơ quan công quyền đều xuất hiện bức tượng chân dung ông Hồ Chí Minh. Phải chăng người ta đưa ông Hồ Chí Minh vào để làm biểu tượng thiêng liêng cho tất cả cán bộ, nhân viên của cả cơ quan học theo phẩm chất, tư cách đạo đức của người khai sinh ra đảng CSVN này? Chớ chêu thay! Cứ nơi nào có tượng ông Hồ Chí Minh thì nơi đó có chuyện tham ô, hối lộ, cửa quyền, hánh dịch, đàn áp, thiếu công bằng, mất dân chủ.v.v…! Hẳn đây là một chuyện trùng khớp đau buồn đối với những ai coi ông Hồ Chí Minh là thánh thần của dân tộc. Trước kia, những ngôi chùa đều là nơi tu học Phật Pháp của các Tăng Ni và các phật tử, nhưng từ khi tượng ông Hồ Chí Minh được đưa vào thờ trong đó thì nơi ấy có những chuyển biến trái chiều với việc tu học Phật Pháp. Điều này thì có lẽ ai ai cũng biết nhưng hình như chưa ai dám nói ra, vì sợ làm tổn hại đến uy danh Hồ Chí Minh và đảng CSVN. Hơn thế nữa, người ta còn sợ tổn hại đến cuộc sống bình yên của mình cũng như gia đình do sự trả thù của đảng cầm quyền. Chẳng hiểu tại sao khi đảng CSVN tổ chức cuộc vận động học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh thì chẳng những không đẩy lùi được các vấn nạn xã hội, mà các hiện tượng tham nhũng lại có chiều hướng ra tăng với qui mô và sự tinh tế gấp nhiều lần trước đó. Đây là cuộc vận động tốn kém và lãng phí tiền của nhất trong lịch sử mà chẳng có tác dụng gì, nếu như không muốn nói là phản tác dụng. Hầu hết nhân dân Việt Nam đều biết rằng, khi cuộc vận động ấy triển khai được hơn 1 năm thì ngay tại sân vận động thành phố Vinh- quê hương ông Hồ Chí Minh đã xảy ra vụ bạo động kinh hoàng (26-5-2008), cho người ta thấy thế nào là tình người, tình đồng bào hay tinh thần đoàn kết dân tộc cũng như sự ảnh hưởng của cuộc vận động ấy.

    Đảng CSVN luôn muốn thể hiện sự đổi mới trong việc điều hành đất nước, nhưng tiếc thay, chẳng có mấy cái đổi mới ấy lại hợp với nguyện vọng và quyền lợi của đông đảo nhân dân. Việc sát nhập tỉnh Hà Tây vào Hà Nội là một sai lầm và tổn thất khủng khiếp đối với nhân dân Hà Tây và đất nước, nhưng lại có lợi ích to lớn với các lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN. Chính vì lẽ ấy mà Hà Tây vẫn thành Hà Nội bất chấp mọi dư luận. Chuyện ấy đã qua rồi nên không cần nói đến nhiều nữa. Tuy nhiên, sắp tới đây, các lãnh đạo đảng CSVN còn định tăng giá đăng ký xe oto, xe gắn máy và thu phí lưu hành, nhằm hạn chế hoặc giảm bớt lượng xe trong thành phố- thật là lố bịch, ngu dốt và tham lam hết chỗ nói. Phương tiện giao thông và việc lưu thông là một nhu cầu tất yếu của con người. Càng ngày người ta càng cố gắng cải thiện, nâng cấp cho vấn đề lưu thông nhằm duy trì hoặc nâng cao mức sống của chính bản thân mình. Dù chính phủ hay đảng CSVN có đánh thuế đến đâu, thì những nhu cầu ấy vẫn không bao giờ mất đi cả. Ấy thế mà đảng CSVN lại tranh thủ cơ hội vơ vét cho thỏa mãn lòng tham nếu như ai đó muốn duy trì, hoặc nâng cao mức sống của gia đình mình.

    Sự ổn định chính trị như hiện nay là không cần thiết, nếu không muốn nói là cần phải đổi mới có tính triệt để. Dư luận cho rằng, trong nội bộ đảng CSVN đã xuất hiện phái cấp tiến, phái bảo thủ và hi vọng phái cấp tiến sẽ làm nên một điều kỳ diệu cho Việt Nam . Tuy nhiên, hầu hết anh chị em trí thức trong nước cho rằng: các lãnh đạo của đảng CSVN đã bị tha hóa quyền lực ngay từ trong trứng nên không thể nào cải cách dựa trên nền tảng cộng sản được nữa; nó như một chứng bệnh nan y mà chỉ có cách thay máu mới có thể cứu vớt được. Sự đấu đá giữa phe bảo thủ và phe cấp tiến hiện nay trong nội bộ đảng CSVN, vẫn chỉ là tranh dành nhau miếng mồi, chứ hoàn toàn chưa có cơ sở nào đáng để nhân dân mong đợi. Mặc dù đang đấu đá với nhau, nhưng cả hai vẫn chung một mục đích là cố gắng duy trì vai trò lãnh đạo độc tài của đảng CSVN. Trên tinh thần chung ấy, chúng đã thực hiện những hành vi tiểu nhân, đê tiện khi hành hung, bắt bớ, giam cầm, tù đày các nhà bất đồng chính kiến hoặc bất cứ ai đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình mà ảnh hưởng đến quyền lợi của lãnh đạo đảng CSVN. Thời gian gần đây cho thấy, lãnh đạo đảng CSVN giải quyết vụ Giáo xứ Thái Hà và 42 Nhà Chung bằng việc cho công an đóng giả lưu manh hành hung, quấy rối những người công giáo đang đấu tranh đòi đất bằng hình thức cầu nguyện.

    Đảng CSVN đã bắt bớ và chụp mũ cho những người công giáo dám lên tiếng đòi công bằng và lẽ phải là những phần tử phản động; chúng cắt xén câu nói của đức Tổng Giám Mục Ngô Quang kiệt, biến từ câu nói thiết tha với đất nước ấy thành một cái cớ để “đánh đĩ ngòi bút” của mấy tên văn sĩ đảng CSVN.Thời điểm mảnh đất 42 Nhà Chung được các lãnh đạo của đảng CSVN chia chác để làm vũ trường, khách sạn thì cộng đồng giáo dân đã lên tiếng đòi lại đất. Khiếu nại, kiện tụng dai dẳng mãi, cuối cùng lãnh đạo đảng CSVN biết nuốt không trôi nên ngay lập tức biến nó thành vườn hoa Hàng Trống. Đây là việc làm rất gian ngoa, xảo quyệt của các lãnh đạo đảng CSVN. Khi họ đã thực sự đuối lý và không thể có nó cho riêng mình thì biến ngay tức khắc thành tài sản của toàn thể nhân dân. Thế là từ khi khu đất 42 Nhà Chung nằm trong diện qui hoạch vườn hoa thì lãnh đạo đảng CSVN lại về thế thượng phong khi kích động nhân dân, phê phán giáo dân đòi mảnh đất này là hẹp hòi, ích kỷ. Tuy nhiên, vì có quá nhiều điều khuất tất nên các lãnh đạo đảng CSVN đã rất lo ngại sự can thiệp và ủng hộ giáo dân của anh chị em sinh viên khu vực Hà Nội. Họ sợ nếu không quản lý chặt anh chị em sinh viên ngày 21-9-2008, thì rất có thể quá trình xây dựng khẩn cấp vườn hoa Hàng Trống (42 Nhà Chung) đã không thành. Chính vì vậy mới có công điện khẩn- Tối mật- Hỏa tốc đề ngày 19 tháng 9 năm 2008. Bằng công điện này, đảng CSVN đã hợp pháp cướp đi quyền được thông tin, quyền tự do ngôn luận, lập hội, biểu tình… của tất cả anh chị em sinh viên các trường đại học, cao đẳng và trung cấp chuyên nghiệp khu vực Hà Nội vào ngày chủ nhật 21/9/2008 với lý do hết sức đơn giản mà “hiệu quả”, xin được trích lại như sau: “…Để góp phần đảm bảo an ninh trật tự và an toàn giao thông trên địa bàn thành phố Hà Nội, Bộ Giáo dục & Đào tạo yêu cầu các đồng chí Giám đốc, Hiệu trưởng các trường:

    1. Có biện pháp cụ thể, bằng các hình thức phù hợp tổ chức cho học sinh, sinh viên của nhà trường học tập, sinh hoạt tập thể tại trường trong ngày chủ nhật 21/9/2008 để quản lý học sinh, sinh viên. Chỉ đạo, phối hợp chặt chẽ với tổ chức Đoàn TNCS Hồi Chí Minh, Hội Sinh viên để triển khai hoạt động này.
    2. Chủ động phối hợp với cấp ủy, chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng trên địa bàn để phát hiện và xử lý kịp thời các nguy cơ gây mất an ninh, trật tự.
    3. Tổ chức tốt việc trực ban lãnh đạo, bố trí cán bộ để sẵn sàng giải quyết các sự việc phát sinh”
    Đề nghị các nhà trường tổ chức thực hiện nghiêm túc các nội dung trên.

    Trong trường hợp có vấn đề phức tạp xảy ra cần có báo cáo ngay về Bộ theo số điện thoại: 04.8694.916 hoặc 0913.319904. Email: nnhuy@moet.gov.vn (hết trích).

    Điều đáng nói tiếp theo của công điện trên là phần chữ viết tay ở dưới cùng: “chi 10.000 đ/1h/s tập trung ngày CN. P.TCKH lên danh sách đáp ứng y/c công điện khẩn”. Thế nhưng sự thật là: chưa một sinh viên nào tập trung ngày 21/9/2008 nhận được số tiền mười nghìn đồng ấy tính đến thời điểm hôm nay 21/10/2008. Cứ thử ước tính, tổng số học sinh, sinh viên các trường đại học, cao đẳng, trung cấp chuyên nghiệp khu vực Hà Nội có lẽ cũng lên đến hàng trăm nghìn người, số tiền sẽ là không nhỏ. Chưa một sinh viên nào nhận được số tiền ấy, vậy tiền đó đi đâu nếu như nó không rơi vào túi các quan chức có thẻ đảng viên đảng CSVN? Chẳng lẽ 145 “đồng chí” trong Ban Chấp Hành TW Đoàn Khóa IX lại bỏ mặc trách nhiệm của mình? Các “đồng chí” Võ Văn Thưởng, Lâm Phương Thanh, Nguyễn Hoàng Hiệp đâu cả rồi??? Các “đồng chí” Lê Hoàng Anh, Mai Bích Ngọc, Phạm Phương Chi, Nguyễn Mạnh Dũng, Nguyễn Thị Hà, Nguyễn Long Hải, Ngọ Duy Hiểu.v.v.. cũng chắc chắn không thể không biết đến công điện khẩn số 423/ BGDĐT-CTHSSV này. Tiếc thay, các “đồng chí” đều là đảng viên đảng CSVN và đều nằm trong danh sách thế hệ tiếp theo của các lãnh đạo đảng CSVN đương thời. Vì vậy các “đồng chí” không muốn, hoặc không thể lên tiếng vì có liên quan chút ít thì cũng là điều dễ hiểu.

    Chẳng cần thông minh lắm cũng nhận ra được bức tranh toàn cảnh Việt Nam hiện nay, thế nhưng đảng CSVN vẫn tự hào và vỗ về dân chúng rằng: đất nước chúng ta ổn định chính trị. Kỳ thực, sự ổn định như hiện nay là tai họa đối với nhân dân mà kẻ gây tai họa chính là các lãnh đạo đảng CSVN. Nói cách khác, chúng ta đang sống trong một ngôi nhà được xây bằng những phế liệu cũ kỹ, không có tiện nghi phù hợp với nhu cầu cuộc sống hiện tại; nhưng vì ông chủ lười biếng, ngu dốt, ham chơi nên không chịu tháo dỡ, sửa chữa, nâng cấp, khiến những thành viên trong gia đình đều phải sống vất vả trong sự thiếu thốn, dột nát, bẩn thỉu, thối tha…; tất nhiên, câu cửa miệng của ông chủ gia đình vẫn là: chúng ta tự hào được sống trong ngôi nhà ổn định, không như nhà hàng xóm, cứ xây lên một thời gian không ưng ý là lại tháo dỡ thì làm sao mà phát triển lên được…

    Hơn lúc nào hết, đảng CSVN lúc này cần những đối tác để chia sẻ gánh nặng trách nhiệm với nhân dân, với đất nước; đồng thời đảng CSVN cần những đối tác để cùng thi thố tài năng, cùng giám sát lẫn nhau và như vậy tham nhũng có cơ hội đẩy lùi cũng không có gì là bất ngờ. Tuy nhiên, lãnh đạo đảng CSVN vẫn cố tình ngụy biện cho sự tham quyền cố vị bằng chiêu bài “ổn định chính trị”. Thực tế cho thấy, từ khi đảng CSVN độc quyền lãnh đạo đất nước cho đến nay chưa hề có cuộc đảo lộn chính trị nào vậy tại sao chúng ta vẫn là nước nghèo đói, không phát triển??? Nói tới đây một số người bảo thủ lại cho rằng : mấy chục năm trước nhân dân đều sống trong nhà tranh vách đất, nay nhà nào cũng được xây cất kiên cố, có ti vi, có xe cộ.v.v… thì tại sao lại bảo là đất nước không phát triển? Để trả lời câu hỏi này chẳng khó khăn gì, mấy năm trước thôi, đứa trẻ học lớp 1 (nghe, nói, đọc, viết đều chưa thành thạo); nhưng 4 năm sau đứa trẻ ấy lại lên đến lớp 5 (có thể làm bài toán lớp 4 không khó khăn gì) nhưng so với các bạn trong lớp thì nó vẫn là đứa học kém nhất. Đứa trẻ ấy là hình ảnh thu nhỏ của Việt Nam , còn những đứa trẻ cùng lớp là hình ảnh thu nhỏ của các quốc gia khác trên trái đất này. Mấy chục năm nay chưa hề có cuộc đảo lộn chính trị nào vậy tại sao con người Việt Nam lại không có những quyền lợi như những con người ở các quốc gia khác???

    Thật buồn cho các anh chị em sinh viên và các đoàn viên TNCSHCM! Các bạn đã bị lợi dụng một cách triệt để và bị lừa gạt một cách trắng trợn. Thay vì ngày 21/9/2008 các bạn có thể có cơ hội để biết những thông tin nóng ở Hà nội, các bạn cũng có thể trở thành một người yêu nước thực sự, một người biết vì công bằng, dân chủ, văn minh và sự tiến bộ của đất nước thì các bạn lại phải đến trường nghe giảng giải thế nào là công dân mẫu mực, thế nào là yêu nước một cách sáo rỗng. Đã đến lúc các bạn nên nhìn nhận lại sự khác biệt to lớn giữa yêu nước và yêu thể chế chính trị của đất nước lúc này (độc tài đảng trị).

    Yêu nước trước hết phải là yêu thương đồng bào. Biểu hiện cho tình yêu thương đồng bào sẽ không có gì đúng và cần thiết hơn là đấu tranh cho sự công bằng, dân chủ và nhân quyền. Muốn đồng bào (cả các bạn) được sống trong một đất nước công bằng, dân chủ, tiến bộ và đảm bảo nhân quyền hơn thì không có con đường nào khác là xóa bỏ chế độ độc tài ở nước ta. Cần phải xóa bỏ sự thống trị độc tài của đảng CSVN. Tôi không hề kích động các bạn xóa bỏ đảng CSVN, bởi vì đảng CSVN có quyền được tồn tại mặc dù đảng này chẳng những tự ý bán đất bán biển cho Trung Quốc mà còn reo rắc biết bao đau thương cho dân tộc Việt Nam suốt mấy chục năm cầm quyền. Hơn nữa, nạn tham nhũng là hệ quả của sự tha hóa quyền lực và đảng CSVN ngày càng chứng tỏ không thể giải quyết được vấn đề này. Vận mệnh của đất nước, tương lai tươi đẹp hơn của dân tộc đang nằm trong tay của những trí thức trẻ hôm nay. Ngày nào các bạn thực sự cùng nhau đứng lên thì ngày ấy sẽ là thời điểm chấm hết chế độ độc tài.

    Tóm lại, hàng nghìn năm nay người Việt ta vẫn coi trọng những con số lẻ như: 1,3,5,7,9 bởi nhiều lí do khác nhau, nhưng có một lí do xuyên suốt mà các số chẵn không được sự ưu ái đến vậy là vì các số chẵn tượng trưng cho sự tĩnh, trong khi các số lẻ lại tượng trưng cho sự động, động sẽ sinh ra biến đổi và có biến đổi mới có phát triển. Đảng CSVN chỉ mong cầu sự ổn định chính trị, và sự thật đất nước chúng ta đã ổn định chính trị nhưng song song với nó là sự nghèo nàn tụt hậu và bất công mấy chục năm nay. Đã đến lúc cần phải có biến động lớn, cần phải xây dựng lại một ngôi nhà mới cho mình mà không được phép xây trên cái nền móng cũ. Cái nền móng cũ quá yếu đuối, không thể đáp ứng được ngôi nhà mới, cao, to, và đầy tiện nghi nữa.

    Hiện tượng “Bát Đế Vân Du” xuất hiện thường xuyên mấy năm gần đây ở Đền Đô là điềm báo về tuổi thọ 8 thập kỷ của đảng CSVN sắp hết. Hiện tượng rắn trắng quấn lên ngai các Hoàng Đế ở đền Trần (Nam Định) 3 ngày (mồng 7,8,9 Tết Mậu Tý) đầu năm nay là điềm báo thời điểm đất nước sang trang mới và sự trừng phạt dành cho những kẻ bán nước, hại dân đang đến gần. Hiện tượng sét đánh sập phần cổ lâu trên cửa An Hòa phía Bắc kinh thành Huế làm bộ rồng phượng tan tành vào 16 giờ ngày 4-6 năm nay (đúng dịp đảng CSVN lần đầu tiên cho tổ chức lễ tế Đàn Nam Giao) cũng là một điềm báo về sự không hài lòng của Đất- Trời dành cho đảng CSVN.

    Tin đồn về Sấm Ký không biết tự bao giờ nhưng mới được phát hiện gần đây ở Thăng Long Tứ Trấn (4 ngôi đền linh thiêng trấn 4 phương thành Thăng Long xưa) và đền Đồng Cổ (nơi các triều đại phong kiến thường tổ chức hội thề Trung- Nghĩa tại Thăng Long) bằng chữ Nôm, cũng báo cho chúng ta biết được thời điểm chế độ độc tài sẽ kết thúc vào năm Thăng Long tròn 1000 tuổi. Vậy còn chờ đợi gì nữa, hỡi các anh chị em sinh viên! Thánh thần cũng đã phải nổi giận trước sự nhu nhược, yếu kém nhưng lại tham lam của đảng CSVN. Đã đến lúc mỗi một anh chị em sinh viên cho dù là đoàn viên ĐTNCSHCM, hay là đảng viên ĐCSVN đi chăng nữa, cần phải là những lá cờ đầu, là ngọn đuốc rực lửa thắp sáng trang sử mới của dân tộc. Tương lai đất nước đang nằm trong tay thế hệ trẻ hôm nay.

    Thời điểm 1000 năm Thăng Long là thời điểm dân tộc Việt Nam từ bỏ chế độ độc tài bước sang trang sử mới – trang sử của Tự Do, Công Bằng, Dân Chủ và Cường Thịnh mà công đầu thuộc về các sinh viên Hà Nội. Sinh viên Hà Nội có thể lan tỏa và truyền bầu nhiệt huyết cho các địa phương, các thành phần xã hội cũng như các sinh viên của khắp các tỉnh thành trong cả nước. Đây là thời cơ mà các lãnh đạo đảng CSVN không thể có lý do gì ngăn chặn anh chị em xuống đường, cùng với những dòng người như nước cuốn từ mọi miền tổ quốc đổ về thủ đô. Với sự xuất hiện của nhiều chính khách đến từ nhiều quốc gia khác nhau, cũng như sự quan tâm đặc biệt của các hãng truyền thông uy tín trên thế giới trong dịp này, đảng CSVN sẽ không thể áp dụng những hình thức đàn áp mạnh tay với đông đảo anh chị em sinh viên và quần chúng nhân dân giữa Hà Nội.

    Đây là cơ hội nghìn năm có một, phù hợp với nguyện vọng của nhân dân và điềm báo của Thánh Thần cùng Trời Đất. Vẫn còn hơn 700 ngày nữa để chúng ta chuẩn bị cho một cuộc xuống đường lớn nhất trong lịch sử Việt Nam này. Hãy nhanh nhanh loan báo và xây dựng kế hoạch để cùng nhau đi vào lịch sử.

    (Tiếp theo sẽ là bài “Kế Hoạch Xuống Đường Lịch Sử” ).

    Việt Nam, ngày 18 tháng 10 năm 2008

    Trả lời

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 44 other followers

%d bloggers like this: